Kết quả tìm kiếm cho "sống dưới chân núi Tà Cú"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 433
Báo Lao Khổ và báo Bạn Nghèo là cơ quan ngôn luận của Đặc ủy Long - Châu - Rạch - Hà và Ban Chấp ủy lâm thời tỉnh Châu Đốc, xuất bản số đầu tiên vào những năm 1932 và 1934. Hai tờ báo tồn tại không lâu, nhưng có sự đóng góp quan trọng trong việc lãnh đạo phong trào quần chúng đấu tranh chống khủng bố trắng, khôi phục các cơ sở đảng, cơ sở cách mạng giai đoạn 1932 - 1935.
Giữa tầng tầng đá xám của Cao nguyên đá Đồng Văn, có một con đường quanh co men theo vách núi, đi qua những vực sâu hun hút và những bản làng cheo leo nơi cực Bắc Tổ quốc. Người ta gọi đó là con đường Hạnh Phúc.
Nhà cổ Huỳnh Phủ được xem như công trình kiến trúc xưa nhất còn tại mảnh đất Bến Tre cũ và dù đã có tuổi đời hơn 100 năm nhưng nơi đây vẫn giữ được nét văn hóa đặc trưng vốn có.
Khi Liam và Sarah đưa ra quyết định về việc an cư lạc nghiệp, họ không do dự chọn Việt Nam, bởi nơi này thỏa mọi tiêu chí mà họ kỳ vọng.
Từ những quyết sách chiến lược của Hội nghị TW Tám, Đảng ta từng bước chuẩn bị các điều kiện cho khởi nghĩa vũ trang: xây dựng lực lượng chính trị, phát triển căn cứ địa, tổ chức lực lượng vũ trang...
Đó là những điểm đến không nằm trong kế hoạch hay chiến lược để thu hút du khách ngay từ ban đầu, nhưng "bỗng dưng nổi tiếng" khắp thế giới và khách không ngừng kéo đến.
Với diện tích khoảng 72.000 km² nằm tại Đông Nam Algeria, Tassili n’Ajjer là khu bảo tồn thiên nhiên lớn nhất châu Phi, được Tổ chức Văn hóa, Khoa học và Giáo dục của Liên hợp quốc (UNESCO) công nhận là Di sản Thế giới từ năm 1982 nhờ những giá trị nổi bật về cảnh quan, địa chất và khảo cổ.
Dưới tán rừng già nơi cực Tây Tổ quốc, khi sương sớm còn lờ mờ trên những triền núi, bước chân của người dân nơi miền biên viễn lặng lẽ in dấu trên các lối mòn quen thuộc. Với họ, rừng không chỉ là không gian sinh tồn mà còn là tài sản chung, là “bức tường xanh” che chở bản làng, giữ nước, giữ đất, giữ cả bình yên nơi phên dậu.
Tháng Năm về, nắng bắt đầu hanh vàng trên những tán lá, cũng là lúc nỗi nhớ trong ông tôi lại thao thức trở mình. Ông năm nay đã ngoài chín mươi. Đôi mắt ông mờ dần, bàn tay gầy guộc hằn chi chít vết đồi mồi, nhưng cứ chạm đến hai tiếng Điện Biên, cái dáng vẻ mệt mỏi thường ngày bỗng dưng biến mất, ông kể chuyện bằng cái giọng rành rọt, sang sảng như thể đang đứng giữa trận tiền năm ấy.
Tiếng máy hàn rít lên từng hồi chói tai trong căn xưởng nhỏ đầy mùi sắt rỉ và khí axetylen. Ông Lâm, với chiếc mặt nạ đen xì che kín mặt, đang tỉ mẩn gắn lại chân ghế gãy cho một người hàng xóm. Ánh lửa tím xanh bắn ra những tia lửa li ti, rát bỏng.
Tháng 5, hoa phượng lại đỏ rực sân trường. Những ai từng đi qua tuổi học trò, sắc đỏ ấy luôn gợi nhớ những ngày cuối năm học, những trang lưu bút và một thời áo trắng đã xa.
Với người Châu Đốc, nghề làm mắm không chỉ là kế sinh nhai mà còn là cách giữ hương vị quê nhà. Nhiều gia đình đã gắn bó với nghề qua nhiều thế hệ, đưa đặc sản biên giới đi xa.